u ra lẽ... một cây Tia Chớp... một cây Tia Chớp thực sự... trong đội của chúng ta... Cô cũng muốn cho đội Gryffindor thắng y như chúng ta muốn vậy... anh sẽ làm cho cô hiểu ra lẽ... một cây Tia Chớp. 
Hôm sau, những buổi học của học kỳ hai bắt đầu. Sáng tháng Giêng lạnh căm căm thì chỉ người nào không còn chuyện gì khác để làm mới cảm thấy thích ra sân trường để học môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí, nhưng lão Hagrid đã bày ra một đống lửa đầy những con kỳ nhông để mua cho bọn trẻ, nên tụi nhỏ được trải qua một buổi học vui vẻ khác thường: đi mót củi khô và lá khô để bỏ vô đống lửa cho cháy sáng thêm, trong khi mấy con vật mê lửa thuộc nòi giống thằn lằn ấy cứ khoái trá bò lên bò xuống mấy khúc củi vụn đến nóng phỏng da người. 
Bài học tiên tri của học kỳ mới thì lại không được vui bằng; giáo sư Trelawney bây giờ dạy qua tới môn Bói chỉ tay, và bà không phải mất thì giờ lâu lắc mới chỉ ra được cho Harry thấy là nó có đường Sinh đạo ngắn nhứt mà bà từng nhìn thấy lần đầu tiên trong đời. 
Chỉ có lớp học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám là nơi mà Harry hăng hai đi học nhứt. Sau buổi nói chuyện với Wood, Harry muốn bắt đầu học ngay cách phòng chống giám ngục Azkaban càng sớm càng tốt. Cuối buổi học, Harry nhắc giáo sư Lupin về lời hứa của thầy, thầy nói: 
-- Ờ phải, để thầy xem... Tám giờ tối thứ năm được không? Phòng học môn Lịch sử Pháp thuật chắc đủ rộng... Thầy sẽ suy nghĩ cẩn thận xem chúng ta sẽ dạy và học môn này như thế nào... Chúng ta không thể đem một viên giám ngục Azkaban vô trong tòa lâu đài để thực tập... 
Khi đi xuống hành lang để đến phòng ăn tối, Ron nói: 
-- Thầy có vẻ vẫn còn bệnh, phải không? Bồ nghĩ thầy bị gì vậy? 
Đằng sau hai đứa bỗng vang lên một tiếng chắt lưỡi sốt ruột nghe rõ to. Đó chính là Hermione, cô bé đang ngồi dưới chân của một bộ áo giáp, sắp xếp lại cái cặp táp sút xổ của mình; cái cặp đầy nhóc sách đến nỗi không thể nào đóng lại được. 
Ron nói với giọng cáu kỉnh: 
-- Trò chắt lưỡi với tụi này để làm gì vậy? 
-- Chẳng để làm gì hết! 
Hermione đáp bằng giọng kiêu kỳ, lại quẳng cái cặp nặng ịch của cô bé lên vai. 
Ron nói: 
-- Có đó chứ! Khi tụi này đang thắc mắc về bệnh của thầy Lupin thì trò chắt lưỡi... 
Với vẻ trịch thượng chọc người ta điên lên được, Hermione nói: 
-- Chà, chuyện đó chẳng quá rõ ràng sao? 
Ron đổ quạu: 
-- Nếu trò không muốn nói cho tụi này biết, thì khỏi nói. 
-- Tốt! 
Hermione kênh kiệu ngẩng cao đầu, bước đi một nước. 
Ron tức tối ngó theo Hermione: 
-- Nó cũng chẳng biết gì hơn đâu. Nó chỉ giả bộ để bắt chuyện lại với tụi mình thôi. 


o0o 


Vào lúc tám giờ tối thứ năm, Harry rời phòng sinh hoạt chung Gryffindor để đến phòng học môn Lịch sử Pháp thuật. Tới nơi, phòng học trống vắng và tối thui, Harry bèn dùng đũa phép thắp đèn sáng lên. Nó chỉ phải chờ chừng năm phút là thầy Lupin đến, xách theo một cái lồng thật to được bao bọc cẩn thận. Thầy nhấc cái lồng đặt lên trên bàn giáo sư Binn. Harry hỏi: 
-- Thưa thầy, cái gì vậy ạ? 
Thầy Lupin cởi áo khoác ra, đáp: 
-- Một Ông Kẹ khác. Thầy đã lùng sục khắp lâu đài từ hôm thứ ba, cũng may là thầy tóm được con này trốn trong một ngăn tủ hồ sơ của thầy Filch. Đây là thứ nhái theo giám ngục Azkaban gần giống nhứt rồi đó. Ông Kẹ sẽ biến thành một viên giám ngục Azkaban khi nó nhìn thấy con, thế nên con có thể thực hành chống cự lại nó. Khi nào không xài đến nó thì thầy nhốt nó trong phòng của thầy. Có một cái hộc tủ dưới gầm bàn làm việc của thầy mà chắc Ông Kẹ sẽ khoái lắm. 
-- Dạ, được. 
Harry nói, cố gắng làm ra vẻ nó không hề sợ hãi chút xíu nào hết mà chỉ vui mừng là thầy Lupin đã tìm ra được một kẻ thế vai giám ngục Azkaban hay như vậy. Giáo sư Lupin rút ra cây đũa phép của thầy, ra dấu cho Harry làm theo, thầy nói: 
-- Vậy thì... Câu thần chú mà thầy sẽ thử đọc và dạy cho con là một pháp thuật cao cấp, Harry à..., cao cấp hơn hẳn Trình độ Phù thủy Thường đẳng. Nó được gọi là Bùa Hộ mệnh. 
Harry lo lắng hỏi: 
-- Bùa linh nghiệm như thế nào hở thầy? 
Thầy Lupin nói: 
-- À, nếu bùa được xài đúng thì nó sẽ làm hiện ra một vị thần Hộ mệnh. Vị thần này là một loại thần bảo vệ - chống lại giám ngục Azkaban, thần sẽ che chắn giữa con và những giám ngục Azkaban. 
Harry bỗng mường tượng hình ảnh mình khép nép phía sau một hình thù to kềnh càng như lão Hagrid tay cầm một cây gậy bự chảng. Giáo sư Lipin tiếp tục giảng giải: 
-- Thần Hộ mệnh là một loại sức mạnh tích cực, là hiện hình của chính những thứ mà giám ngục Azkaban đã ăn tươi nuốt sống: hy vọng, hạnh phúc, khát vọng sống còn - nhưng vì thần Hộ mệnh không bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như con người thực, nên giám ngục Azkaban không bao giờ có thể làm hại được. Nhưng mà thầy phải lưu ý con, Harry à, rằng bùa Hộ mệnh là quá cao so với trình độ của con. Nhiều người đạt trình độ pháp sư mà còn thấy khó khăn khi xài tới bùa Hộ mệnh. 
Harry tò mò: 
-- Thần Hộ mệnh trông ra làm sao hở thầy? 
-- Tùy theo cách mỗi phù thủy làm hiện hình sức mạnh này mà thần Hộ mệnh của phù thủy ấy có hình dạng độc đáo riêng. 
-- Và làm sao thầy làm cho thần Hộ mệnh hiện hình được? 
-- Bằng cách niệm một câu thần chú, mà câu thần chú này chỉ linh nghiệm khi nào con hết sức tập trung tâm trí vào chỉ một kỷ niệm vô cùng hạnh phúc mà thôi. 
Harry cố nhớ lại một kỷ niệm hạnh phúc. Chắc chắn là không có gì xảy đến với nó suốt thời gian ở nhà dì dượng Dursley có thể coi là kỷ niệm hạnh phúc rồi. Cuối cùng nó quyết định chọn lúc hạnh phúc nhứt đời nó là lần đầu nó được cỡi lên cán một cây chổi thần. Nó cố gắng hết mình để nhớ chính xác cái cảm giác sung sướng trào dâng kỳ diệu trong lòng nó lúc đó. Nó nói: 
-- Thưa thầy, con chuẩn bị rồi ạ. 
Thầy Lupin tằng hắng cổ họng: 
-- Câu thần chú như vầy... Expecto patronum! 
Harry nín thở lập lại: 
-- Expecto patronum! Expecto patronum! 
-- Con đã ra sức tập trung vô ký ức hạnh phúc của con chưa? 
-- Ơ... dạ rồi ạ... 
Harry nhanh chóng buộc tất cả suy nghĩ của mình hướng về chuyến bay lượn đầu tiên trên cây chổi thần. Nó lẩm nhẩm: 
-- Expecto patrono... xí lộn patronum. Quên, làm lại, expecto patronum! Expecto patronum! 
Có cái gì đó thình lình xịt ra từ đầu cây đũa phép, trông giống như làn khí óng ánh bạc. Harry hồi hộp hỏi: 
-- Thầy có thấy cái đó không? Có cái gì đó mới xảy ra! 
Thầy Lupin mỉm cười: 
-- Giỏi lắm. Vậy thì ngay bây giờ... con chuẩn bị sẵn sàng để thử chống lại một giám ngục Azkaban chưa? 
Harry nắm chặt cây đũa phép, đáp: 
-- Thưa thầy, sẵn sàng rồi ạ. 
Harry bước ra đứng giữa phòng học trống trải. Nó cố gắng giữ cho đầu óc mình luôn nghĩ đến chuyện bay lượn, nhưng có một cái gì đó không hề được mời mọc, chờ đợi mà cứ xộc vô đầu nó... bây giờ cứ mỗi ngày nó lại nghe thấy tiếng má nó gào khóc... nhưng nó đâu có nên nghĩ tới má nó lúc này? Hay nó cứ nghe lại tiếng khóc của má, dù nó không muốn... hay là sâu trong lòng nó vẫn muốn...? 
Thầy Lupin nắm cái nắp của cái lồng và giở ra. 
Một giám ngục Azkaban từ từ trồi lên từ cái lồng, hướng bộ mặt bịt kín của hắn về phía Harry, một bàn tay sứt sẹo đóng vẩy lấp lánh của hắn nắm chặt vạt áo trùm. Đèn đóm trong phòng học cháy bập bùng rồi tắt lịm. Tên giám ngục Azkaban bước ra khỏi cái lồng và bắt đầu lặng lẽ lướt về phía Harry, hít một hơi thở sâu phát ra âm thanh khò khè. Từ hắn toát ra một luồng khí lạnh ghê gớm phủ trùm Harry. Harry thét lên: 
-- Expecto patronum! Expecto patronum! Expecto... 
Nhưng cả lớp học lẫn tên giám ngục Azkaban đều nhòa đi, tan ra... Harry lại một lần nữa ngã xuống vùng sương trắng dày mịt, và giọng gào khóc của má nó lại vang lên, rõ rệt hơn bao giờ hết, vang vang ngay bên trong đầu nó: 
-- Đừng giết Harry! Đừng giết Harry! Làm ơn... Tôi sẽ làm bất cứ điều gì. 
-- Tránh ra... Tránh ra, con mụ kia 
-- Harry! 
Harry tỉnh lại. Nó đang nằm ngửa trên sàn phòng học. Đèn trong phòng đã được thắp sáng trở lại. Harry thấy không cần phải hỏi chuyện gì đã xảy ra. Nó ngồi dậy, cảm thấy mồ hôi lạnh rịn ra, lăn xuống sau cặp mắt kiếng. Nó nói nhỏ: 
-- Con xin lỗi thầy. 
Thầy Lupin hỏi: 
-- Con có sao không? 
Harry vịn vô một cạnh bàn giấy gượng đứng lên rồi ngay lập tức lại dựa vào đó. 
-- Dạ... 
Thầy Lupin đưa cho nó một con nhái sôcôla: 
-- Đây... con ăn đi, rồi chúng ta thực tập lại lần nữa. Thầy không hề đòi hỏi con phải thành công ngay từ lần đầu. Thiệt tình thì thầy sẽ sửng sốt lắm đấy nếu như con chỉ làm một lần mà đạt kết quả ngay. 
Harry cắn một miếng sô cô la, lẩm bẩm: 
-- Càng lúc càng tồi tệ hơn... Lần này con có thể nghe tiếng má con rõ hơn... và tiếng của hắn... Voldemort... 
Trông thầy Lupin còn xanh xao hơn cả mọi thường: 
-- Harry à, nếu con không muốn tiếp tục thì thầy không chỉ thông cảm mà còn... 
Harry nhét nốt phần còn lại của cục nhái sô cô la vô miệng, nói một cách quyết liệt: 
-- Con làm lại mà! Con phải làm cho được! Chứ nếu bọn giám ngục Azkaban lại xuất hiện ở trận đấu với đội Ravenclaw thì biết làm sao? Con không thể để cho mình té nhào lần nữa được. Nếu tụi con thua trận này thì tụi con mất luôn hy vọng giành cúp Quidditch! 
Thầy Lupin nói: 
-- Vậy thì được... Có lẽ con cần lựa lại một kỷ niệm hạnh phúc khác, ý thầy nói là con cần tập trung vào... Niềm hạnh phúc vừa rồi chưa đủ mạnh mẽ lớn lao để chống chọi... 
Harry suy nghĩ thật kỹ, và quyết định chọn lúc nhà Gryffindor giành được danh hiệu Vô địch Nhà vào năm ngoái là lúc mà nó vui sướng nhất. Lại nắm chặt cây đũa phép, Harry đứng vào vị trí của mình ở giữa phòng học. Thầy Lupin nắm lấy cái nắp lồng, hỏi: 
-- Sẵn sàng chưa? 
Harry đáp: 
-- Dạ, sẵn sàng rồi. 
Nó cố gắng nhét đầy đầu óc bằng những ý tưởng vui tươi về chiến thắng của nhà Gryffindor, chứ không phải bằng những suy nghĩ u ám về cái điều sắp sửa xảy ra một khi cái nắp lồng được mở ra. Thầy Lupin giở nắp lồng, bảo: 
-- Bắt đầu! 
Căn phòng lại một lần nữa trở nên lạnh buốt và tối tăm. Tên giám ngục Azkaban lướt tới trước, rít lên hơi thở khò khè, một bàn tay lở lói vươn về phía Harry... Harry thét: 
-- Expecto patronum! Expecto patronum! Expecto pat... 
Sương trắng làm mờ mịt mọi giác quan của nó... Những hình thù to kềnh nhòa nhạt di chuyển chung qu